Buổi sớm mùa thu ở Bệnh viện Đa khoa Cửa Đông. Ánh nắng chưa kịp len qua tán cây, mà hành lang đã ấm lên bởi tiếng chào quen thuộc: “Chào thầy Hội ạ!”
Người được gọi chỉ khẽ gật đầu, nụ cười hiền, ánh mắt sáng. Ông là Đại tá, BSCKI Trần Xã Hội – Giám đốc chuyên môn Bệnh viện Đa khoa Cửa Đông, người mà ai trong viện cũng quý, vừa bởi sự nghiêm khắc của người lính, vừa bởi tấm lòng nhân hậu của người thầy thuốc.
Ông thường đến bệnh viện sớm hơn tất cả. Vừa cất xe xong, ông chỉnh lại áo blouse trắng, rồi đi một vòng quen thuộc qua các khoa.
Từ Hồi sức Cấp cứu đến Nội tổng hợp, đâu cũng có bước chân ông ghé lại, ánh mắt dừng lâu, giọng nói nhẹ mà ấm: “Đêm qua ngủ có ngon không? Hôm nay thấy dễ chịu hơn chưa?”
Những câu hỏi giản dị, mà bệnh nhân nào cũng nhớ. Một bác sĩ trẻ từng nói: “Có hôm trực đêm mệt lả, sáng gặp thầy chỉ hỏi một câu ‘Ổn chứ?’ – vậy mà thấy lòng mình như được tiếp sức.”
Sinh ra ở Quỳnh Lưu, Nghệ An – vùng đất của những con người kiên cường, ông sớm chọn con đường đặc biệt: khoác hai màu áo – áo lính và áo blouse trắng. Hơn ba mươi năm trong quân ngũ, gắn bó với Bệnh viện Quân y 4, ông đã đi qua những vùng biên cương khắc nghiệt, từng đỡ tay người lính bị thương giữa rừng sâu, từng đêm trắng bên bàn mổ dã chiến.
“Cái thời đó, thiếu thốn đủ điều, chỉ có một thứ không được phép thiếu – đó là niềm tin của người bệnh.” – ông kể, giọng chậm, ánh mắt xa xăm mà ấm.
Chính những năm tháng ấy đã rèn nơi ông sự kỷ luật của người lính và lòng nhân của người thầy thuốc. Ông thường nói: “Là Bộ đội Cụ Hồ, dù ở đâu cũng phải giữ trọn lời thề với nghề.” Và ông sống đúng như thế – lặng lẽ, bền bỉ, không phô trương.
Từ năm 2003, khi chuyển công tác về Bệnh viện Đa khoa Cửa Đông, ông tiếp tục hành trình cống hiến. Không chỉ xây dựng quy trình chuyên môn chặt chẽ, ông còn đem tinh thần quân y vào môi trường dân y – nghiêm nhưng tình, chuẩn xác mà đầy nhân văn.
Dưới sự dẫn dắt của ông, bệnh viện liên tục triển khai các kỹ thuật mới: phẫu thuật nội soi nâng cao, điều trị can thiệp mạch, quản lý đau mạn tính…
Đồng thời, ông đặc biệt chú trọng đến “văn hóa thấu hiểu bệnh nhân” – coi sự hài lòng và niềm tin của người bệnh là thước đo danh dự của người bác sĩ.
Ông hay dừng lại trước một giường bệnh trống, mắt chùng xuống:
“Điều tôi sợ nhất là bệnh nhân cảm thấy mình bị bỏ quên. Nỗi đau thể xác có thể chữa, còn cảm giác lạc lõng – phải xoa dịu bằng trái tim.” Nói rồi, ông lại bước đi, dáng chậm rãi, chiếc áo blouse khẽ lay nhẹ.
Với đồng nghiệp, ông là người thầy tận tâm. Dù bận rộn, ông vẫn dành thời gian hướng dẫn bác sĩ trẻ đọc phim, khám lâm sàng, chỉ từng thao tác nhỏ trên bàn mổ. Có người kể: “Sau một ca điều trị thất bại, em run tay, thầy chỉ đặt nhẹ tay lên vai: ‘Bình tĩnh, có thầy và cả bệnh viện ở bên.’ – nghe vậy, tự nhiên nước mắt ứa mà lòng nhẹ hẳn.”
Một người bạn, đồng đội cũ – cũng là bệnh nhân được ông cứu chữa – đã viết tặng bài thơ:
Hơn bốn mươi năm sống cùng với bệnh,
Nay gặp lại thầy thuốc cựu chiến binh.
Vết thương lòng được sưởi ấm trong tôi,
Khơi dậy niềm tin tình đồng đội,
Mãi noi theo tấm gương bác sĩ Hội,
Phải sống làm sao cho trọn vẹn nghĩa tình.
Bài thơ mộc mạc, như tấm gương soi lại cả cuộc đời ông – người không chỉ chữa lành thân thể, mà còn chữa lành niềm tin trong lòng người khác.
Đại tá, BSCKI Trần Xã Hội – người thầy thuốc quân y giữ trọn lời thề với nghề, sống giản dị, làm việc tận tâm, để lại trong lòng đồng đội, đồng nghiệp và người bệnh một hình ảnh đẹp – sáng – nhân nghĩa